Đừng phá thai để rồi phải hối hận

Hạnh phúc, vất vả lắm tôi mới có được, vậy mà ông trời lại lỡ tước đi của tôi. Chẳng lẽ cả đời này tôi sẽ sống trong sự cô độc và nỗi đau không chồng con? Giờ tôi hối hận thì đã quá muộn màng rồi. Giá như, đừng có ngày ấy.
 

 

Những năm sinh viên yêu Hùng là những năm tháng ngọt ngào nhất tôi từng trải qua
 
Ngày ấy, tôi yêu Hùng- chàng hotboy sứ Nghệ. Những năm sinh viên yêu Hùng là những năm tháng ngọt ngào nhất tôi từng trải qua. Trong mắt cô gái chưa từng nếm trải vị ngọt của tình yêu như tôi thì Hùng đúng là chàng hoàng tử của đời mình. 
Chúng tôi ra trường và cùng nhau xin việc làm tại thành phố. Cả hai đều có công ăn việc làm ổn định nên cũng tính đến chuyện cưới xin. Sau khi về ra mắt bố mẹ Hùng, chúng tôi quyết định chuyển đến sống cùng nhau để tiện chăm sóc mà cũng tiết kiệm được chi phí. Cứ nghĩ một đám cưới mà tôi mong ước bấy lâu sẽ đến nhưng không ngược lại, anh không hề nhắc gì tới mà còn dần lạnh nhạt với tôi hơn. 
Tôi không hiểu taị sao lại ra nông nỗi này? Tôi cứ chờ đợi, chờ, chờ,..chờ mãi vẫn chẳng thấy anh đả động đến cưới xin nữa. Có lần vì quá sốt ruột, tôi hỏi Hùng bố mẹ anh có chê trách tôi điều gì không thì anh chỉ lặng thinh. Anh nói hãy cho anh một thời gian nữa, bố mẹ anh chê quê tôi ở tận miền núi xa xôi. Tôi rất buồn lòng nhưng lúc đó nhìn Hùng kiên định như vậy tôi cũng đành nghe anh. Nếu tôi không nghe anh thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, chẳng lẽ chia tay, điều đó tôi không làm được. Vậy là tôi lại tiếp tục chờ đợi anh, chờ đợi đến tận hơn 2 năm sau.
Rồi tôi có thai, tôi vui mừng báo cho Hùng biết. Tôi nghĩ mình có thai, chắc gia đình anh sẽ đồng ý cho chúng tôi cưới nhau thôi. Nhưng đáp lại sự mong chờ của tôi là vẻ lặng thinh của Hùng. Tôi nhớ mãi vẻ mặt anh lúc đó, anh không tỏ ra vui mừng mà còn bối rối khó xử, có cái gì đó làm tôi đau xé tim. Tôi ngồi đó như chờ đợi một sự phán xét của anh, tôi chờ, chờ mãi rồi anh cũng thốt ra những lời lẽ bội bạc nhất: “Em bỏ cái thai đi, anh không thể cưới em được nữa, anh xin lỗi.”
“Tại sao?”
“Bố mẹ anh nhất định sẽ không cho mình cưới nhau đâu, anh mệt mỏi quá rồi, vả lại, ở bên cạnh em anh không còn có cảm giác gì nữa. Mình chia tay nhé. Em hãy tìm một người khác tốt hơn anh đi”.
Vậy là chúng tôi chia tay nhau, sau khi Hùng nói anh không còn cảm giác với tôi. Phải rồi, yêu nhau hơn 5 năm, cảm giác làm sao còn ngọt ngào như lúc mới yêu. Thời gian đó tôi vật vã đau khổ, nhiều lúc còn muốn tìm đến cái chết. Một mình tôi cô đơn không có ai bên cạnh, rồi còn cái thai, nó làm tôi hoang mang suy sụp. Cuối cùng tôi quyết định bỏ thai khi nó đã được 4 tháng. Bác sĩ nói thai to, đã thành hình hài và hỏi tôi đã suy nghĩ kĩ chưa. Tôi đâu còn cách nào khác. Hùng bỏ tôi rồi, tôi làm sao dám giữ lại đây. Tôi không đủ mạnh mẽ để chống trọi với miệng lưỡi người đời, tôi không đủ can đảm để làm mẹ đơn thân. Tôi còn nhớ mãi nỗi đau như ai đó cắt xé thịt ra hàng trăm mảnh khi tôi bỏ con đi. Những ngày sau đó tôi chỉ biết khóc, đêm đêm lại mơ thấy ác mộng. Hàng đêm nằm trên giường, nước mắt chảy dài, tôi lại lẩm bẩm cầu xin con tha thứ, cầu xin con hãy quay trờ lại với tôi, nhưng con sẽ chẳng bao giờ quay về với người mẹ nhẫn tâm như tôi cả.
 
Rồi tôi xin chuyển công tác vào chi nhánh trong Nam. Tôi muốn rời xa Hà Nội, rời xa nơi đầy kỉ niệm của tôi và Hùng. Tôi muốn làm lại cuộc đời. Môi trường mới phần nào giúp tôi khuây khỏa, tôi không còn mơ thấy ác mộng nữa. Tôi lao vào công việc như để quên đi mọi thứ. Và tôi gặp Nam, chồng tôi bây giờ. Nam chẳng lãng mạn và ngọt ngào như Hùng. Nam trầm ngâm ít nói, khác hẳn Hùng, có lẽ vì điều đó tôi dần đón nhận Nam. Chúng tôi yêu nhau được gần một năm thì làm đám cưới. Nam là người chồng tốt, có trách nhiệm với gia đình. Ở bên cạnh anh, tôi lại tìm được niềm tin yêu cuộc sống đã mất từ lâu. Nam là người chồng rất tâm lý, anh biết tôi chuyển vào trong này công tác là chạy trốn một quá khứ đau thương nào đó, nhưng anh chưa bao giờ đòi tôi phải kể về quá khứ ấy. Với anh, chỉ cần biết hiện tại chúng tôi yêu nhau và sống cho nhau là được.
 
Chúng tôi lấy nhau đã gần 2 năm mà vẫn chưa có con, gia đình hai bên cũng sốt ruột thúc giục đi khám. Nam nói anh cũng mong có con, nhưng anh không muốn tạo áp lực lên cuộc sống vợ chồng nên cứ để chờ một thời gian nữa. Anh kể bạn anh cũng có nhiều cặp vợ chồng vẫn bình thường mà mấy năm mới có con, anh không muốn chuyện khám xét làm ảnh hưởng không khí gia đình. Tôi luôn thầm cảm ơn Nam vì điều đó. Anh quả thật người chồng tuyệt vời. Nhưng rồi chuyện đứa con lại ám ảnh tôi, tôi lại gặp những cơn ác mộng của nhiều năm trước. Tôi chột dạ và âm thầm đi kiểm tra sức khỏe của mình. Và khi nhận được kết quả từ bác sĩ, tôi như chết một lần nữa. Tôi vô sinh. Bác sĩ nói đó là do hậu quả phá thai lần trước, cái thai quá to làm ảnh hưởng đến tử cung, tôi không bao giờ có con được nữa. Con tôi, sẽ chẳng bao giờ trở lại với tôi nữa. Tôi là người phụ nữ nhẫn tâm tồi tệ, giờ nhận lấy quả đắng. Tôi biết nói sao với Nam đây? Hạnh phúc, vất vả lắm tôi mới có được, vậy mà ông trời lại lỡ tước đi của tôi. Chẳng lẽ cả đời này tôi sẽ sống trong sự cô độc và nỗi đau không chồng con? Giờ tôi hối hận thì đã quá muộn màng rồi. Giá như, đừng có ngày ấy.
 

Bài viết cùng chuyên mục

HÀNG TRIỆU BÀ BẦU ĐÃ DÙNG


Còn bạn thì sao?


HOTLINE: 091.528.1899
Trang chủ | Góc Bà Bầu | Tâm sự bà bầu

Sản xuất và đóng gói: tại Pháp bởi LUSTREL LABORATORIES

Địa chỉ: 273 Rue Alberto Santos Dumont - Parc Marcel Dasault - Bp 274 - 34435 Saint Jean De Vedas - France

Phân phối độc quyền tại Việt Nam

Website: afamily.net.vn

Email: tuvanbabautincay@gmail.com

Hotline tư vấn: 091.528.1899

 

 

 

 

     
    ...