Tâm sự bà bầu (P1)

Lần đầu và những cảm xúc…

Cuộc đời chúng ta, ai cũng phải trải qua rất nhiều những giây phút mang tên “lần đầu”, và cái giai đoạn mà bạn phải đi qua rất nhiều cái lần đầu ấy chính là giai đoạn mang thai và sinh con. Có những lần đầu thật hạnh phúc, có những lần đầu thật bối rối không gọi thành tên, và có những lần đầu dù gặp lại đến lần thứ hai, thứ ba thì vẫn như lần đầu. Đó là khi tôi mang thai đứa con thứ ba.

 

Mọi chuyện bắt đầu khi tôi trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, đứa lớn thì đang nghịch phá mọi thứ trong nhà còn đứa nhỏ hơn thì đang ốm sốt và nằm mè nheo trên giường, bố tụi nhỏ thì đnag làm gì đó mà tôi cũng chẳng quan tâm nữa, còn tôi, tôi phát hiện mình đã mang thai một đứa nữa được hơn 1 tháng. Tôi thậm chí còn không muốn có đứa con thứ ba, những ý nghĩ tội lỗi đôi lúc le lói trong lòng tôi, nhưng là một người mẹ, tôi không thể và cũng không cho phép mình được làm điều gì tội lỗi. Tôi bước vào cửa và bắt đầu với một âm thanh chẳng lấy gì làm dễ chịu.

 

 

“ Anh ơi, sao anh để thằng lớn bày linh tinh hết cả thế này? Con bé đang sốt sao anh chẳng để ý gì đến nó vậy? Anh cũng chẳng buồn đặt cho em nồi cơm nữa, em đã bảo là hôm nay em về muộn rồi cơ mà…”

Tôi bắt đầu với một tràng dài như vậy mà chẳng buồn bận tâm chồng tôi sẽ phản ứng thế nào. Có thể bạn sẽ nghĩ tôi là một mụ vợ ghê gớm, và đầy khó chịu.

Quả là như vậy, chồng tôi sau khi nghe xong cũng phát điên lên với tôi, và trong hoàn cảnh như vậy tôi cũng chẳng buồn thông báo cái tin tôi có thai.

 

Thế rồi vài ngày sau, khi mọi thứ đã nguôi ngoai, tôi nói cho chồng nghe cái tin tôi mang thai đứa thứ 3. Chồng tôi rất vui mừng, và với tôi có lẽ đó cũng là một khích lệ để tôi chống lại những cảm giác mệt mỏi của việc thai nghén. Với hy vọng, chồng sẽ hiểu cái cảm giác mệt mỏi khi mang bầu và quan tâm đến những công việc của gia đình hơn. Nhưng có lẽ, mọi thứ chẳng bao giờ như bạn mong đợi.

 

Để các bạn không hiểu sai về chồng tôi, thì anh ấy bình thường là một người rất biết quan tâm đến gia đình, cũng khá chịu khó giúp tôi làm việc nhà, nhưng…Khi bạn ở ngưỡng của sự chịu đựng, sự đòi hỏi của bạn sẽ lớn tới mức chính bạn cũng không hình dung ra được.

 

Tôi mệt mỏi với những đợt thai nghén đầu tiên, cùng với đứa con thứ 2 vẫn đang ốm thì tôi thực sự không còn chút sức lực nào để chịu đựng sự nghịch ngợm của đứa đầu và lo cho những bữa tối được êm đẹp. Tôi thậm chí còn chỉ muốn được nằm dài trên chiếc giường và ao ước chồng sẽ làm hết tất cả mọi việc cho tôi. Nhưng có lẽ sức lực của anh ấy cũng có hạn, anh ấy bắt đầu nổi cáu với những đứa trẻ và nổi cáu với cả tôi. Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái trầm cảm với ý nghĩ, chồng không hiểu mình, anh ý không hề cảm thông cho sự mệt mỏi của mình… Và những ý nghĩ tồi tệ bắt đầu hiện lên trong đầu tôi ngày càng rõ ràng hơn. Tôi không thích cái cảm giác mệt mỏi khi phải mang thai, tôi không thích bộ dạng xấu xí sau khi sinh con, và tôi càng không thích cái cảm giác chẳng thể đi đâu vì ở nhà còn vài đứa trẻ đang chờ. Ý nghĩ ấy ngày một lún sâu hơn và nó dường như đang nhấn chìm tôi trong một hố đen của tội lỗi.

 

Sáng hôm ấy, tôi đến phòng khám thai, và đương nhiên là tôi đi một mình, tôi không biết mình định làm gì. Tôi bước vào phòng siêu âm như tất cả các bà mẹ mang bầu khác. Khi tôi vào, có một bà mẹ mang bầu có lẽ đã ở tuần thứ 30 gì đó, cô ấy không xinh đẹp, thậm chí có phần hơi già nữa, nhưng niềm vui của cô ấy khiến những người xung quanh cũng phải bối rối. Cô ấy có một cái bụng thật lớn, mới ở tuần thứ 30 mà những vết rạn trên bụng cô đã tím, đen và khá rõ ràng. Nếu bạn không phải là người đã từng mang bầu và sinh con, có lẽ đó sẽ là một hình ảnh thực sự gây sốc và ám ảnh với bạn, nhưng với một bà mẹ đã có 2 con như tôi thì điều đó lại trở nên bình thường. Một vài tiếng xì xào vang lên, có người khinh khỉnh lắc đầu, phụ nữ gì chẳng biết chăm sóc bản thân, để rạn nhìn ghê quá. Có người đồng cảm, có lẽ cô ấy bận hoặc chẳng có tiền mà quan tâm đến bản thân. Còn riêng với bản thân tôi, có lẽ cô ấy là một phụ nữ rất yêu thương con mình, những vết rạn hay những tiếng xì xào chẳng làm cô ấy bận tâm, đứa con khỏe mạnh và đang giẫy đạp trong bụng khiến cô ấy mỉm cười và bước ra khỏi phòng siêu âm trong tâm trạng thực sự thoải mái và hạnh phúc.

 

 

Hình ảnh của cô ấy khiến tôi nhớ lại hình ảnh của bản thân mình mấy năm về trước khi tôi mang thai đứa đầu tiên. Lần đầu biết mình có thai tôi đã rất vui, đi siêu âm biết là con trai, cả nhà tôi mừng húm. Bởi chồng tôi tuy là con thứ 2, nhưng bác cả nhà tôi thì đã có đến 3 đứa con gái. Cả nhà, ai cũng mừng, mừng cho vợ chồng tôi và mừng cho cả họ nhà tôi. Chồng tôi khi lấy tôi cũng đã nhiều tuổi, nên mới lấy vợ đã có bé trai thì vui lắm, chăm vợ từng ly từng tí, bồi bổ đủ thứ. Tôi khi ấy cũng khá nhỏ con, nên cũng cố gắng ăn thật nhiều để tăng cân và cũng để cho con khỏe mạnh. Mang thai đứa đầu tiên, tôi chẳng nghén ngẩm gì, lại rất thích ăn đồ ngọt, nên mới 26 tuần tôi đã tăng gần 10 kg. Khi ấy, tôi cũng chẳng quan tâm, ai cũng nói, tại tôi thời con gái gầy quá nên tăng thế là bình thường. Tôi khi ấy cũng nghĩ nó rất bình thường. Tôi vốn là đứa con gái có vòng eo rất nhỏ, được nhiều người ngưỡng mộ, cũng có lẽ bởi thế mà vết rạn đến với tôi cũng nhanh. Ở tuần thứ 26 bụng tôi đã xuất hiện rất nhiều vết rạn, có lẽ vì không để ý mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy nó. Lần đầu thấy những vết rạn, tôi đã thực sự rất bối rối, một chút tiếc nuối và sau đó là tự an ủi. Tiếc nuối vì mình đã không để ý chăm sóc bôi kem hay dùng các biện pháp để ngăn ngừa vết rạn và sau đó là tự an ủi, những vết rạn rồi sẽ mờ dần sau khi sinh và quan trọng là đứa bé phát triển tốt và rất khỏe mạnh.


Bài viết cùng chuyên mục

HÀNG TRIỆU BÀ BẦU ĐÃ DÙNG


Còn bạn thì sao?


HOTLINE: 091.528.1899
Trang chủ | Góc Bà Bầu | Tâm sự bà bầu

Sản xuất và đóng gói: tại Pháp bởi LUSTREL LABORATORIES

Địa chỉ: 273 Rue Alberto Santos Dumont - Parc Marcel Dasault - Bp 274 - 34435 Saint Jean De Vedas - France

Phân phối độc quyền tại Việt Nam

Website: afamily.net.vn

Email: tuvanbabautincay@gmail.com

Hotline tư vấn: 091.528.1899

 

 

 

 

     
    ...